HomeMagazineDHQTYND 2004NewsSponsorsDictionaryLinksAbout us
 
  Viewed: 948046
Magazine2010Số 48Nỗi buồn thầm kín
Proudly sponsored by:
Home
Magazine
DHQTYND 2004
News
Sponsors
Dictionary
Links
About us



Nỗi buồn thầm kín


BS Đinh Tấn Khương

 

 (Xin gởi tặng những người đàn ông còn mẹ, đang sống tại Việt Nam)

Mấy lúc gần đây, chị thấy chồng mình có nhiều biểu hiện hơi là lạ. Dường như anh có một điều gì không được vui trong lòng. Chị cố moi óc mình ra xem, liệu thử có cái lý do nào mà đã khiến anh trở thành một người như mất hồn, kém ăn và lại ít nói như thế!?

Ôn lại cái quãng thời gian qua, từ khi mẹ anh ngã bệnh cho đến khi qua đời. Chị không hề thấy anh tỏ ra buồn lòng, nhiều đến độ như vậy.

Chị nhớ rõ, cách nay gần hai năm. Đó là lần đầu tiên nhận được cái tin bà mẹ chồng đột ngột bị tai biến mạch máu não. Anh chị đã xin phép sở làm để được nghỉ vài tuần, trở về VN thăm bà.

Lần ấy, chị cảm nhận được cái sức mạnh của tình mẫu tử. Quả thật, nó là một liều thuốc tuyệt diệu đã giúp bà vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo và phục hồi chức năng hoạt động của cơ thể trong một khoảng thời gian rất ngắn. Nhờ thế mà anh chị đã trở về lại Úc, kịp hạn phép đã xin.

Cũng vì hiểu được cái sức mạnh tình cảm ấy mà một đôi lần sau đó, khi có tin bà mẹ chồng bệnh nặng, chị luôn khuyến khích anh trở về thăm bà.

Thật ra, thì chị cũng rất quí bà mẹ chồng của mình. Nhớ lại những ngày còn sống chung trong căn nhà nhỏ hẹp, bà mẹ chồng và đứa con dâu chưa hề phát sinh một mâu thuẫn nào, dù rất nhỏ. Theo nhận xét của chị, bà quả thật là một con người đạo đức và nhân hậu. Lúc nào bà cũng nhắc nhở đứa con trai duy nhất của mình rằng:
 - Hãy sống cho có tình có nghĩa với mọi người, nhất là đối với người vợ mà mình đã chọn làm bạn đồng hành. Và cũng đừng quên trách nhiệm đối với những đứa con.

Chị hiểu rõ, chồng mình là một người đàn ông hiền lành, siêng năng làm việc và lúc nào cũng biết thương yêu các con. Đó cũng là động lực khiến chị hối thúc ông chồng thường xuyên về thăm người mẹ, mỗi lần bà trở bệnh.

Có lẽ vì tuổi đã già mà lại mang nhiều thứ bệnh cho nên những năm vừa qua, sức khỏe của bà có chiều hướng bất ổn thường xuyên hơn.

Ngặt một nỗi, đứa con lớn của anh chị  thì sắp thi tốt nghiệp và đứa út lại đang học năm cuối bậc trung học. Nhận thấy, nếu vợ chồng chị mà cứ bỏ về VN thường xuyên quá, chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến sức học của chúng. Nghĩ thế, chị quyết định để anh về bên ấy một mình. Mặc dù nhiều lần anh đã khuyên chị nên đi cùng, để tỏ cái tình cảm của người con dâu trong những ngày cuối đời với bà mẹ chồng. Nhưng chị vẫn thấy chị cần phải ở lại với các con.

Trong những ngày anh về bên ấy. Dù bệnh nặng đến đâu bà mẹ chồng cũng không quên gọi điện hỏi thăm và tỏ lòng biết ơn, là chị đã cho phép mẹ con bà có cơ hội đoàn tụ trong hoàn cảnh khó khăn về nhiều mặt. Và lần nào cũng vậy, bà luôn trấn an đứa con dâu của mình rằng:
 - Con yên tâm đi, ở bên này thằng chồng của con nó không dám làm gì cho con buồn phiền đâu. Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ và cho phép nó làm như vậy.

Chị rất tin tưởng vào chồng mình, lại có thêm một sự bảo đảm từ người mẹ của anh thì còn gì mà chị phải quan tâm!?

Ngày mẹ anh mất, anh nhất định đưa chị về chịu tang, chị không thể từ chối được. Mà quả thật chị cũng muốn như thế, trước là để tỏ lòng với bà mẹ chồng một lần cuối cùng trong đời và sau nữa là để làm vui lòng chồng mình cũng như tộc họ của anh.

Ngày ấy, trông anh rất buồn và lộ vẻ ưu tư. Chị không ngạc nhiên lắm bởi vì không có gì buồn hơn một khi mất đi người mẹ thân yêu của mình. Chị sẵn sàng thông cảm và chia sẻ với anh.

Về lại Úc, chị vẫn luôn thấy cái nỗi buồn mất mẹ cứ mãi đeo đuổi theo anh. Anh trở nên ít nói và thường dõi mắt bâng quơ, nhìn qua cái khung cửa sổ sau nhà. Thỉnh thoảng anh lại cất lên những tiếng thở dài, khó hiểu.

Anh tỏ ý muốn về VN làm lễ cầu siêu thất tuần cho mẹ. Kế tiếp là giỗ trăm ngày và luôn cả ngày mãn tang, một năm sau đó. Lần nào chị cũng gượng vui để làm cho anh hài lòng hầu mong anh sớm vơi đi nỗi buồn mất mẹ mà trở lại nếp sống bình thường như xưa.

Ngày tháng qua nhanh, đã gần hai năm sau ngày mất mẹ nhưng chị vẫn còn thấy nỗi buồn khó hiểu ở nơi anh. Chị thường thấy anh mãi nhìn hai đứa con  ăn uống vui vẻ trong những bữa cơm thịnh soạn. Nhưng chị lại cảm nhận ra rằng, dường như không phải để chia sẻ niềm vui của gia đình. Những tiếng thở dài cùng cái khuôn mặt luôn tỏ vẻ lo âu khiến chị đã nghĩ như thế. Nhưng chị lại không đoán nổi điều gì đã làm cho anh phiền muộn.

Chị biết chắc chắn rằng, chị và các con đã không làm một điều gì để anh phải đổi thay như thế. Chị cố dò xem, liệu có cái lý do nào đã khiến anh chuyển đổi tâm tính đến độ khó hiểu, nhưng chị mãi không tìm ra.

Càng ngày anh càng tỏ ra hững hờ không những với chị mà ngay cả đến hai đứa con mà anh đã từng quan tâm, trong tình thương yêu của một người cha có trách nhiệm.

Nhiều lần chị đã nhắc anh, hãy đến gặp bác sĩ gia đình để tìm cho ra căn bệnh và điều trị đúng mức, mong anh trở về với cuộc sống bình thường như xưa.

Đôi lần chị đã cùng anh đến gặp bác sĩ của mình nhưng

... mời bạn mua nguyệt san đọc tiếp ...


Our Latest Updates
About us
Thơ: Đóa hồng tri ân
Dạ Tiệc Từ Thiện Đóa Hồng
Vietnamese Community
Swine Flu & Seasonal Flu
Tù nhân bang(Si ren bang)
Vấn đề di trú
Lễ giỗ và tưởng niệm Hai
Tin Túc Y Học
Bún rêu ốc
Traditional Vietnamese
Tuổi trẻ và sức khỏe
Hút Thuốc, Khói Thuốc Lá
Tuổi trẻ và Tình dục
Câu chuyện thương tâm
Để quên con tim ...

1 Our Sponsors
2 Our Sponsors
3 Our Sponsors
4 Our Sponsors
     Magazine2010Số 48Nỗi buồn thầm kín
 

Copyright © 2003-2010 medicinemodernlife.com
Website: 1013284 hits    Page load time: 0.046875 second(s) Webmaster Designed