HomeMagazineDHQTYND 2004NewsSponsorsDictionaryLinksAbout us
 
  Viewed: 948036
Magazine2010Số 48Hai chúng ta tuy xa mà
Proudly sponsored by:
Home
Magazine
DHQTYND 2004
News
Sponsors
Dictionary
Links
About us



Hai chúng ta tuy xa mà gần...


BS Lê Phương Thưy

 

(tiếp theo kỳ trước)

Người đàn ông biết điều và tự trọng, sẽ chọn đúng cơ hội để lập lại lời xin lỗi:
"Xin lỗi em nhé, hồi sáng nay nhiều chuyện xảy ra quá, anh đang bị tẩu hỏa nhập ma, không muốn ai gọi điện thoại hết". Đây là cơ hội tốt cho nàng để nghiêm nghị trả lời:
"Dù cho vì lý do gì đi nữa, đừng bao giờ nạt em hay nói với em bằng giọng đó. Em không thích!".

Nếu không vui và không có hứng, nàng có thể không huyên thuyên chuyện trò như mọi ngày, nhưng đừng tạo không khí căng thẳng, biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Rõ ràng nhưng nhẹ nhàng là nguyên tắc ở đây. Rõ ràng ở chỗ nói ra điều mình muốn. Và nhẹ nhàng bằng cách không để vấn đề đi quá xa, không nhắc đi nhắc lại, không "càm ràm". Không rõ ràng thì chàng không biết để tránh tái phạm. Mà làm lớn chuyện thì mình trở thành cảnh sát, khiến chàng mất tự nhiên, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, và đây là khởi đầu cho việc chàng né tránh không gặp mặt nàng trong tương lai.

Nếu chàng không tự động nói lời xin lỗi, nàng có thể  nhân cơ hội hai người đang ngồi uống trà hay đang ăn tráng miệng, để nói lên ý muốn của mình:
"Em không muốn anh nạt em cho dù vì lý do gì đi nữa".
Rồi nhìn vào mắt chàng để biết chắc là chàng đã nghe câu nói đó. Rồi thôi. Không nhắc lại nữa. Chàng có thể xin lỗi sau khi nghe nàng nói, chàng có thể biện hộ. Nhưng nàng không nói tiếp nữa. Vậy là đủ cho lần đầu rồi.

Thường thường, những vi phạm nếu được đối phó một cách đúng lúc và đúng cách, sẽ hiếm khi tái phạm. Nhưng nếu chúng vẫn xảy ra khá thường xuyên thì đây trở thành một vấn đề quan trọng cần mổ xẻ và cần có những biện pháp nghiêm chỉnh. Khi một vi phạm xảy ra qua một lời nói thiếu lễ độ, chúng cũng sẽ xảy ra dưới những hình thức khác, như trong vấn đề tiền bạc, tự do cá nhân và chuyện riêng tư của mỗi người.

Trên đây tôi chỉ mới đưa ra thí dụ về sự tôn trọng qua lời ăn tiếng nói, rất nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quan trọng. Những lãnh vực khác cũng đòi hỏi sự tôn trọng như

2. tự do cá nhân: hôn nhân không phải là một nhà tù trong đó, mỗi người đóng vai trò cảnh sát để canh chừng, cản trở và trừng phạt người kia. Hôn nhân là một tự nguyện dung hòa sở thích cá nhân và sở thích của người phối ngẫu để đạt được một hạnh phúc trọn vẹn hơn là hạnh phúc có được khi sống độc thân. Mỗi người tự quyết định những gì mình sẽ hạn chế để đem lại hạnh phúc lứa đôi. Người kia không nên cản trở, ràng buộc, cấm đoán, hay "càm ràm", mà chỉ nên nhắc nhở. Thí dụ, người chồng thấy người vợ lúc này đi ra ngoài hơi nhiều, mỗi tuần hai vợ chồng chỉ ăn cơm tối chung có hai tối thay vì năm bữa như xưa. Thay vì ra lệnh hay cấm đoán bằng những câu nói như:
"Thôi em đừng đi học thêm Anh văn buổi tối nữa, anh muốn em có nhiều thì giờ ăn cơm gia đình với anh và lo cho các con hơn".

Người chồng nên nhắc nhở:
"Lúc này mình ít gặp nhau quá em ơi. Anh nhớ những buổi ăn tối chung với nhau quá. Em có cách nào để bớt đi ra ngoài buổi tối không?".

Tôi mong quý vị thấy sự khác biệt giữa hai cách nói. Cách đầu tiên tuy hàm ý tốt là người chồng muốn vợ dành nhiều thì giờ cho mình, điều quan trọng trong hạnh phúc lứa đôi, và người chồng có chính nghĩa, nhưng  điểm sai ở đây là người chồng đề nghị giải pháp là đừng đi học Anh văn thay vì để cho người vợ tự tìm lấy giải pháp cho nàng. Chàng đã vi phạm tự do cá nhân và không tôn trọng nàng khi muốn nàng làm cái này hay không làm cái kia. Nghe chàng nói, nàng cảm thấy có lỗi khi đi học Anh văn, là điều rất tốt cho việc thăng tiến bản thân, và chàng đã vi phạm biên giới là cản trở nàng. Nàng sẽ bối rối không biết cư sử ra sao, nếu tiếp tục đi học buổi tối tức là đi ngược ý kiến của chồng, phải áy náy không biết nói sao với chồng, mà nếu bỏ học thì tức là phải hy sinh tự do cá nhân cũng như sự thăng tiến bản thân. Hết vui!!!

Tôi biết quý bạn đọc, nhất là quý ông, đọc tới đây sẽ phản ứng:
"Cái  gì cũng muốn hết đâu có được, đã lấy chồng là phải dành  thì giờ cho nhau. Nếu không tôi cũng kiếm chuyện ra ngoài buổi tối rồi chừng đó lại trách. Tôi cũng có hy sinh phần của tôi vậy."

Đúng như vậy, khi lập gia đình là phải tương nhượng. Điều quan trọng ở đây là sự tương nhượng đến từ sự tự nguyện của mỗi người chứ không phải đến từ sự đòi hỏi, đe dọa hay ép buộc của người kia. Cách nói thứ hai có tính cách nhắc nhở, sẽ làm người vợ giật mình nghĩ lại: mình lo học quá mà quên mất ông chồng của mình. Nàng sẽ xem xét lại giờ giấc, thu xếp lại chương trình học, và bàn thảo với chồng:
"Anh nói đúng, em sẽ dời giờ học vào buổi sáng chủ nhật lúc anh còn ngủ nướng, hoặc em sẽ về nhà ăn cơm tối với anh rồi trở lại đi học cũng được. Nhưng anh đừng lo, lớp này chỉ còn hai tháng nữa là mãn khóa à. Thôi chịu khó nghe cưng, khi em có việc làm đâu vào đó rồi thì sẽ không đi ra ngoài buổi tối nữa đâu. Em cái gì cũng hơn người ta, chỉ thua có Anh văn thôi nên em phải lo học cho bằng được".

Tôi nghĩ quý bạn đọc sẽ đồng ý, là cả hai vợ chồng, khi trao đổi với nha

... mời bạn mua nguyệt san đọc tiếp ...


Our Latest Updates
About us
Thơ: Đóa hồng tri ân
Dạ Tiệc Từ Thiện Đóa Hồng
Vietnamese Community
Swine Flu & Seasonal Flu
Tù nhân bang(Si ren bang)
Vấn đề di trú
Lễ giỗ và tưởng niệm Hai
Tin Túc Y Học
Bún rêu ốc
Traditional Vietnamese
Tuổi trẻ và sức khỏe
Hút Thuốc, Khói Thuốc Lá
Tuổi trẻ và Tình dục
Câu chuyện thương tâm
Để quên con tim ...

1 Our Sponsors
2 Our Sponsors
3 Our Sponsors
4 Our Sponsors
     Magazine2010Số 48Hai chúng ta tuy xa mà
 

Copyright © 2003-2010 medicinemodernlife.com
Website: 1013274 hits    Page load time: 0.0625 second(s) Webmaster Designed